Tôi bước vào quán bar sang trọng của khách sạn, nơi hội nghị luật sư đang diễn ra sôi nổi. Không khí ngập tràn mùi nước hoa đắt tiền hòa quyện với hương cà phê espresso và tiếng cười nói rộn ràng. Áo vest ôm sát cơ thể, váy bút chì đen tôn lên đường cong hông, tôi cảm nhận từng ánh mắt lướt qua da thịt mình. Nhưng tôi mệt mỏi với những cuộc trò chuyện nhàm chán về luật dân sự và hợp đồng.Mình cần một thứ gì đó kích thích hơn, tôi nghĩ thầm, nhấp ngụm martini lạnh buốt trôi tuột xuống cổ họng.
Bất chợt, một giọng nam trầm ấm vang lên bên cạnh: “Chào cô, trông cô có vẻ đang tìm kiếm mộtblague sur les avocatsđể cứu vãn buổi tối chán ngắt này không?” Tôi quay sang, bắt gặp đôi mắt nâu sâu thẳm của anh chàng cao ráo, vest xám ôm sát vai rộng. Nụ cười toe toét của anh làm tim tôi khẽ rung động. “Blague sur les avocats á? Kể đi, nếu hay thì tôi mời anh ly rượu,” tôi đáp, giọng đùa cợt nhưng ánh mắt đã lướt xuống chiếc cà vạt lụa xanh dương của anh.
Anh cười lớn, hơi thở ấm áp phả vào tai tôi khi ghé sát: “Pourquoi un avocat porte-t-il toujours une cravate? Parce qu’il ne veut pas être confondu avec un serpent!” Tôi phá lên cười, tiếng cười vang vọng lẫn vào nhạc jazz du dương. Câu đùa ngớ ngẩn ấy,blague sur les avocatskiểu Pháp, bất ngờ xua tan sự mệt mỏi. Da anh chạm nhẹ cánh tay tôi khi anh giơ ly chạm cốc, một luồng điện chạy dọc sống lưng. “Tôi là Minh, luật sư hình sự. Còn em?” “Lan, chuyên về thương mại. Và anh vừa cứu buổi tối của tôi đấy.”
Chúng tôi trò chuyện, ly rượu thứ hai trôi qua nhanh chóng. Mùi nước hoa gỗ đàn hương của anh quyện với hương cam bergamot từ da tôi, tạo nên thứ hỗn hợp say nồng. Anh kể về những vụ án ly kỳ, tay vô tình chạm đùi tôi dưới quầy bar, khiến cơ thể tôi nóng ran.Tại sao tim mình đập nhanh thế này? Chỉ là một câublague sur les avocatsthôi mà…Tôi nghĩ, nhưng đôi môi anh mọng nước khiến tôi không thể rời mắt.
Tại sao tim mình đập nhanh thế này? Chỉ là một câublague sur les avocatsthôi mà…
Giữa buổi, anh kéo tôi ra sàn nhảy. Ánh đèn mờ ảo chiếu lên khuôn mặt góc cạnh của anh, tiếng bass dồn dập rung động ngực tôi. Tay anh đặt lên eo, ngón cái vuốt nhẹ da thịt qua lớp vải mỏng. Tôi ép sát người anh, cảm nhận độ cứng săn chắc bên dưới lớp quần tây. Hơi thở anh nóng hổi bên tai: “Em nhảy giỏi thật, Lan. Hay là do câu đùa của anh có phép màu?” Tôi cười, cắn nhẹ môi dưới, tay vuốt ve lưng anh. Căng thẳng dâng trào, mỗi bước nhảy là một lời mời gọi thầm lặng.
Khi nhạc chậm lại, anh thì thầm: “Lên phòng anh không? Chỉ để kể thêm vàiblague sur les avocatsthôi.” Tôi gật đầu, tim đập thình thịch. Chúng tôi rời quán bar, thang máy đưa chúng tôi lên tầng 15 trong im lặng đầy mong đợi. Cửa phòng khép lại, anh đẩy tôi tựa tường, môi anh tìm môi tôi. Nụ hôn đầu tiên ngọt ngào như mật ong, lưỡi anh khám phá, vị rượu vang đỏ còn đọng lại. Tay tôi luồn vào tóc anh, kéo sát hơn, ngực ép chặt vào ngực anh qua lớp áo.
Anh cởi nút áo vest tôi chậm rãi, từng nút một, để lộ chiếc áo lót ren đen. “Em đẹp quá,” anh thì thầm, môi lướt xuống cổ, cắn nhẹ da thịt khiến tôi rên khẽ. Mùi mồ hôi nam tính hòa quyện với nước hoa làm tôi choáng ngợp. Tôi đẩy anh ngã xuống giường, cưỡi lên người anh, tay lần mò khóa quần. Độ cứng của anh cương ra dưới tay tôi, nóng bỏng qua lớp vải lót. “Anh muốn em từ cái nhìn đầu tiên,” anh nói, giọng khàn đục.
Tôi cởi sạch quần áo anh, ngắm nhìn cơ thể săn chắc, lông ngực đen nhánh dẫn xuống bụng dưới. Tay anh vuốt ve đùi trong tôi, ngón tay trượt vào nơi ẩm ướt nhất.Trời ơi, anh chạm đúng chỗ rồi, tôi nghĩ, hông uốn éo theo nhịp ngón tay anh. Tiếng rên của tôi vang vọng phòng, hòa với tiếng thở dốc của anh. Anh lật tôi nằm dưới, môi anh hôn khắp người: từ núm vú cứng ngắc, xuống rốn, rồi đến mu. Lưỡi anh liếm nhẹ hột le, vị mặn ngọt của tôi khiến anh rên rỉ. “Em ướt quá, Lan. Vì câu đùa ngớ ngẩn ấy sao?” Anh trêu, nhưng mắt anh cháy bỏng dục vọng.
Tôi kéo anh lên, hướng dẫn anh vào trong. Anh trượt vào chậm rãi, lấp đầy tôi hoàn hảo. Cảm giác căng tràn, nóng bỏng khiến tôi cong người, móng tay cào nhẹ lưng anh. Chúng tôi bắt đầu nhịp điệu, chậm rồi nhanh dần. Tiếng da thịt va chạmphạch phạch, tiếng giường kêu cót két, tiếng rên hòa quyện. Mùi tình dục nồng nàn lan tỏa, mồ hôi lấm tấm trên da anh nhỏ giọt xuống ngực tôi. Anh đẩy sâu hơn, chạm đến điểm nhạy cảm nhất, khiến tôi hét lên khoái lạc.
“Nhanh hơn, Minh!” Tôi van xin, chân quặp chặt hông anh. Anh tăng tốc, tay bóp chặt mông tôi, môi ngậm núm vú. Căng thẳng tích tụ, từng cơn sóng dâng trào từ bụng dưới.Mình sắp…Tôi nghĩ, rồi cơn cực khoái ập đến như sóng thần, co thắt quanh anh, la hét tên anh. Anh theo sau, rên lớn, bắn vọt vào sâu trong tôi, cơ thể run rẩy.
Mình sắp…
Chúng tôi nằm đó, thở hổn hển, da thịt dính sát mồ hôi. Anh vuốt tóc tôi, hôn nhẹ trán. “Câublague sur les avocatsấy đáng giá nhất đời anh,” anh thì thầm. Tôi cười, nép vào ngực anh, nghe nhịp tim anh chậm lại. Ngoài cửa sổ, thành phố lung linh ánh đèn, nhưng trong phòng chỉ còn hơi ấm của chúng tôi. Đêm ấy không chỉ là dục vọng, mà là sự kết nối bất ngờ từ một câu đùa ngớ ngẩn. Sáng mai, có lẽ chúng tôi sẽ gặp lại ở hội nghị, nhưng ký ức này sẽ mãi cháy bỏng.